Miền ký ức

Có người nói cuộc đời con người cũng như một quyển sách.

Khi gấp lại trang cuối cùng, bạn có thể không nhớ hết tất cả những chi tiết trong câu chuyện vừa đọc, nhưng chắc chắc, mỗi quyển sách đều đem đến một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời này.

—- —- —-

Vậy là ba tôi đã khép lại trang cuối cùng của cuộc đời vào ngày thứ ba tuần rồi (nhằm ngày 1/11 âm lịch, Kỷ Hợi 2019). Ba tôi đã ra đi một cách đột ngột và bỏ lại sau lưng những đau khổ trần thế. Và đó cũng là một ngày buồn bã trong cuộc đời tôi.

Ba tôi quê ở Ba Tri, Bến Tre, một vùng quê hiền hậu, anh hùng và mến khách. Ở quê của ba tôi, người ta không gọi là ba, mà gọi một tiếng “cha”. Do đó trong bài viết này, con xin được một lần gọi cha – cũng giống như những anh chị em họ nội của con.

Cha và mẹ của tôi, một người ở Châu Đốc, một người ở Ba Tri, khi tôi còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy thật kỳ diệu khi cha mẹ tôi tìm thấy nhau để cưới nhau và sinh ra 2 chị em chúng tôi. Tôi nghĩ gia đình của tôi là một gia đình vui vẻ, sum vầy, cho đến khi những vết nứt đã không thể nào hàn gắn được nữa, cha và mẹ tôi ly dị năm tôi học lớp 7. Thế là những suy nghĩ về một gia đình hạnh phúc đã vỡ tan tành.

Chuyện gia đình tôi tan vỡ, dường như chỉ có họ hàng và hàng xóm biết, còn hầu như bạn bè tôi, không ai nhận ra. Cuộc sống của tôi từ ngày thiếu vắng người cha, vẫn diễn ra bình thường, thời gian đó, tôi hay ngóng điện thoại từ cha, và luôn đợi một ngày nào đó cha đến thăm tôi.

Cha tôi rất giỏi, cái gì cha cũng biết làm, cha gan dạ, gai góc, cha chỉ có 1 tật xấu duy nhất đó là nghiện rượu. Chính rượu đã khiến cha tôi luôn chìm trong cơn mê. Vì thế, tôi rất ghét rượu, ghét nhất trên đời này.

Ngày cha ra đi, cha ở một mình trong căn nhà các cô xây cho ở Chợ Lách. Khi tôi hay tin, tôi vẫn còn đang ở Cần Thơ, vẫn suy nghĩ vẫn vơ về một ngày bình thường. Có ai ngờ,… tối đó cả nhà tôi gấp rút chạy về với cha, có dẫn theo đứa cháu –  cái thằng nhóc mà định Tết này sẽ dẫn về cho cha gặp. Mọi thứ đến bất ngờ, mọi dự định thế là như khói mây, bay mãi không bao giờ trở về nữa.

Tôi và chị tôi, đã tiễn cha về nơi an nghỉ cuối cùng.

Những ngày sau đó, ký ức về cha tràn ngập trong tâm trí tôi. Tôi đã quên hết những ký ức buồn bã mà chỉ còn đọng lại những điều đẹp đẽ về người cha của tôi.

Rất nhiều và rất nhiều, những câu chuyện nhỏ về tình yêu của cha dành cho tôi.

Tôi nhớ lúc tôi học mẫu giáo, khi cha và mẹ đi thành phố (TPHCM) trị bệnh cho cha, tôi ở nhà khóc sướt mướt vì nhớ mẹ. Tôi gọi điện mỗi ngày và đòi cha mẹ phải mua bánh kem về cho tôi. Vậy mà cha cũng chiều tôi, cha mua bánh kem Đức Thành cho tôi, chạy suốt 7,8 tiếng đồng hồ từ thành phố về tới Châu Đốc cho tôi vui. Cái bánh kem nát bấy, nhưng có lẽ đó là món bánh kem đẹp đẽ nhất mà cha đã dành cho con.

Rồi khi tôi học lớp 3, cha mua cái máy tính bàn cho chị học văn phòng, tôi luôn tự hào vì là nhà mình có máy tính sớm nhất lớp. Biết tôi thích gấu bông, cha mua 2 con gấu to đùng cho tôi ôm ngủ. Lên lớp 6, cha mua cho tôi một chiếc di động đầu tiên. Đến khi vào năm nhất đại học, lần đầu tiên đi qua thăm cha, cha làm món cháo gà tôi thích. Những kỷ niệm của tôi, những lần tôi đạt giải thưởng trong học tập, nhiều khi tôi không nhớ nhưng cha tôi lại nhớ rất kỹ.

Đối với cha, tôi là niềm tự hào của ông, gặp cô chú bác nào bên nội, ông cũng khoe. Nhiều khi thấy áp lực nhưng nhiều khi thấy cũng tự hào lắm cha ơi!

Cũng đã 10 năm sống xa cha, nhưng chị em con luôn biết cha vẫn còn sống khoẻ và nhớ về tụi con. Tụi con luôn cố gắng để một ngày không xa có điều kiện sẽ thăm cha thường xuyên hơn. Nhưng vẫn là hai chữ “vô thường”, cuộc đời đúng là không ai lường trước được điều gì. Có nhiều lần con vẫn chưa dám nghĩ, vậy là cha đã đi xa thật rồi. Thế là từ nay không còn được gọi hai tiếng “cha ơi” nữa….

Vậy đó, một cuốn sách đã khép lại, những ký ức như những trang sách sẽ còn mãi. Mỗi khi nhớ cha, con lại lôi ra ngắm nghía, cha nhé!

Cần Thơ, ngày 02/12/2019

Categories: Vài dòng tản mạn

Tagged as:

count) bình luận »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.