Mẹ tôi với câu nói: “Con phải tự học cho chính con”

Bài viết về mẹ, điều con luôn mong muốn thực hiện từ lâu.

Mẹ tôi với câu nói:

“Con phải tự học cho chính con”

Tôi không phải là một đứa học quá giỏi, quá xuất sắc nhưng phần lớn thời gian của tôi tính từ lúc tôi sinh ra đến hôm nay là dành cho việc học.

3 năm mẫu giáo, 5 năm tiểu học, 4 năm trung học, 3 năm phổ thông, 4 năm đại học và vẫn đang tiếp tục. Nhìn những con số tôi đã trải qua, tôi cũng khá choáng, tôi cũng tự hỏi tại sao mình lại có thể đi được đến đây. Và câu trả lời chắc có lẽ không ai khác là nhờ mẹ tôi, mẹ là nguồn “khuyến học” to lớn trong tôi.

Không gì có thể khiến tôi tự hào hơn việc tôi là con của mẹ.

Không như những gia đình khác, gia đình của tôi là một mái ấm không trọn vẹn, nơi đó rất ít sự xuất hiện của người cha. Chính vì vậy, khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi phải đóng hai vai trò cùng lúc và là nguồn lao động chính trong gia đình.

Những viên gạch đầu tiên

Phương pháp dạy con của mẹ tôi là để chúng tôi tự học là chính. Những ngày tôi còn nhỏ chưa biết chữ, mẹ mua rất nhiều sách tập tô về cho tôi tự vẽ và viết. Những cuốn sách mà theo lời mẹ hay nói: “…mua cả chục cuốn, khi quậy hết thì phải mua cuốn mới…” Nhờ vậy mà cả hai chị em khi bước vào lớp một đều viết rành rọt và không cần cô giáo cầm tay.

Lúc tiểu học, mẹ quy định giờ học của tôi là 7h giờ tối, cứ hễ nghe tiếng thời sự vang lên là tôi lại ngồi vào bàn học. Khi học bài xong, mẹ không đứng sau lưng giám sát hay bảo tôi đưa vở để kiểm tra. Mọi thứ mẹ đều để tôi tự ý thức. Tôi luôn thắc mắc tại sao mẹ không kèm cặp tôi như các bạn trong lớp thì mãi đến khi tôi lớn mẹ mới tiết lộ: “Mẹ có xem bài viết của con nhưng đó là lúc con đã ngủ hoặc con không có nhà.” Mẹ bảo làm vậy để con hiểu, bài vở của con thì con phải là người tự lo lắng, để sáng mai đi học, có thiếu đủ gì con không đổ thừa mẹ.

Tôi còn nhớ mỗi lần tôi không hiểu vấn đề gì, tôi đem ra hỏi mẹ thì mẹ thường từ chối: “Mẹ học dốt lắm, mấy cái này mẹ không chỉ con được”. Lúc đó tôi rất bực mình, tôi nói với mẹ là mấy bạn trong lớp con cũng nhờ có cha mẹ chỉ mà đạt điểm cao, bây giờ mẹ lại không dạy con thì con sẽ bị điểm kém thôi. Và mẹ tôi đã nhẹ nhàng giải thích cho tôi thế này: “Chuyện mẹ học đã là chục năm về trước, rất khác bây giờ, chương trình đổi mới rồi, con đi học thì chỉ có con hiểu chứ mẹ có nhiều cái mẹ không hiểu, mẹ làm sao giải thích cho con được.”

Và thế là từ dạo ấy tôi không còn hỏi mẹ nữa, tôi tự mày mò hết tất cả mọi thứ, lúc đó không có internet, chuyện duy nhất tôi có thể làm là trao đổi với các bạn vào sáng hôm sau. Chuyện tự học của tôi đã bắt đầu từ khi tiểu học và tất cả là nhờ mẹ tôi.

Câu nói quen thuộc của mẹ là: “Mẹ mắc bán rồi, con phải tự học.” Nhiều khi tôi nghĩ cũng tủi thân, vì các bạn đều có phụ huynh kèm cặp, chỉ riêng tôi phải tự mình làm hết. Nhưng hiện tại nhìn lại cũng nhờ sự dạy dỗ của mẹ mà tôi có tính tự học cao.

“Con phải tự học cho chính con”

Giai đoạn cấp 1 trôi qua một cách rực rỡ với biết bao thành tích.

Nhưng đến cấp 2, một biến cố xảy đến với gia đình tôi đó là ba mẹ tôi ly dị. Một buổi sáng như bao ngày, tôi đi học về và kể từ ngày hôm ấy chỉ còn 3 mẹ con sống với nhau. Tôi cũng buồn, nhưng có lẽ chưa cảm nhận hết sự sâu sắc của việc một gia đình đổ vỡ ra sao.

Tôi vẫn đến trường, vẫn đi học và tâm lý ít nhiều bị ảnh hưởng. Tôi trở nên bướng bỉnh hơn, đôi lúc bất cần, và nhiều lần cãi vả với mẹ. Tôi nghĩ lúc đó chắc là khoảng thời gian u tối nhất với mẹ tôi. Nhưng tôi – với đầu óc non nớt, đã nhiều lần khiến mẹ buồn. Tuy nhiên, sau tất cả, người luôn lo lắng, quan tâm tôi, bao dung tôi – là mẹ.

Tôi dần ý thức được hoàn cảnh của mình và mẹ cũng bắt đầu thay đổi cách dạy từ “tự học” sang “học cho chính mình”. Mẹ luôn nói với tôi tình hình của gia đình và luôn nhắc nhở tôi phải học cho chính tôi chứ không phải là mẹ.

Mỗi khi chuyển cấp, mẹ để tôi tự chọn trường, tôi đã quyết định cấp 2 tôi sẽ học ở đâu, thi lên cấp 3 trường nào và quyết định học ngành gì ở đại học? Mẹ tôi không hướng nghiệp cho tôi, bà để tôi tự quyết định là phần lớn. Tôi thì hay tham khảo ý mẹ nhưng mỗi lần hỏi là lại nhận được câu nói: “Chuyện học của con, con phải tự quyết định. Con học là cho chính con.”

Câu nói này đã đi theo tôi suốt từ ấy đến nay và nhiều lần cũng khiến tôi ám ảnh vì sợ thất bại. Tuy nhiên, mẹ vẫn luôn là hậu phương vững chắc phía sau tôi. Cứ mỗi khi nản chí vì chuyện học tập, tôi lại nhớ đến câu nói của mẹ, nó giúp tôi có một nguồn động lực to lớn để tiếp tục.

Lần gần đây nhất mẹ áp dụng câu này đó là khi tôi quyết định học graphic design. Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành marketing, tôi rất thích bên lĩnh vực quảng cáo nên muốn đăng ký học, nhưng tôi rất phân vân liệu tôi có đang quyết định đúng hay không. Tôi hỏi ý mẹ và cũng như mọi lần: “Con suy nghĩ kỹ chưa, con học nhiều thì con là người có lợi. Con cứ học cho đầy đủ hết, học một lượt những kỹ năng con cần, rồi hẵng ra đời.”  Chỉ một câu nói đó thôi đã củng cố tinh thần trong tôi.

Thật sự tôi cảm thấy may mắn vì tất cả mọi điều tôi làm, bình thường có, điên rồ có, đều được mẹ ủng hộ. Mẹ thường hay tự nhận mình là người ít học, nhưng đối với tôi mẹ không thua gì các giáo sư!


Tái bút:

Đây là một bài tâm sự bên lề thuộc chuyên mục “Vài dòng tản mạn”. Nội dung chính viết về cách dạy con của mẹ tôi, đây là chủ đề tôi luôn muốn viết mà không biết bắt đầu từ đâu. Dạo gần đây tôi gặp áp lực lớn từ việc phải học điều mình không thích, tôi lại nhớ đến câu nói của mẹ, tôi tự viết ra bài này để động viên bản thân cũng như lưu giữ kỷ niệm để có thể đọc lại khi rảnh rỗi.

Advertisements

count) bình luận »

  1. Bài hay 🙂

    Trong một thế giới mà máy móc với các thuật toán về trí tuệ nhân tạo đang từng ngày từng giờ xâm lấn công việc của con người.

    Ưu thế rõ nhất và gần như sẽ là duy nhất của con người đó là: tình cảm + sự sáng tạo.

    Em đang có hai thứ đó. Vậy hãy tập trung mà học cho thật tốt nhé.

    Chúc vui.

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.