[Cảm nhận] Em phải đến Harvard học kinh tế – Lưu Vệ Hoa và Trương Hân Vũ (Phần 1)

[Cảm nhận] Em phải đến Harvard học kinh tế – Lưu Vệ Hoa và Trương Hân Vũ (Phần 1)

Xin chào các bạn đã đến với chuyên mục Cảm nhận sách của blog Góc nhà My.

Quyển sách hôm nay sẽ là “Em phải đến Harvard học kinh tế” của Lưu Vệ Hoa và Trương Hân Vũ. Khi lần đầu tiên nghe đến tên của quyển sách, có phải trong đầu bạn liền xuất hiện cảm giác đây sẽ là một quyển sách viết về ngôn tình – một thể loại tiểu thuyết tình yêu nổi tiếng của Trung Quốc. Nếu có thì bạn giống tôi rồi đấy, nhưng khi bắt đầu tìm hiểu về quyển sách này thì tôi mới biết rằng “Em phải đến Harvard học kinh tế” hoàn toàn khác với ngôn tình, nó là một quyển sách về giáo dục, nói chính xác thì đây là nhật ký nuôi con từ khi bé 0 tuổi đến khi trưởng thành của bà mẹ Lưu Vệ Hoa và chồng của mình Trương Hân Vũ, mẹ và cha dượng của cô bé Lưu Diệc Đình.

em phai den harvard

Quyển sách này có khổ là 16 x 23,5 cm, gồm 11 chương và 1 chương phụ lục, nó dày gần 460 trang. Nếu như những quyển sách trước đây tôi đọc chỉ tầm 2 ngày là hoàn thành như Cà phê cùng Tony thì đối với quyển này tôi đọc liên tục 10 ngày nhưng mới đi được phân nữa chặng đường, hiện tại tôi đang đọc đến chương 5 có tên là Giai đoạn tiểu học: Bồi dưỡng tâm hồn và phát triển kỹ năng. Và tôi quyết định sẽ tách bài cảm nhận về quyển sách này thành hai phần, phần 1 là 5 chương đầu và phần 2 sẽ là những chương còn lại. Lý do tôi tách ra như vậy là vì 2 phần đó sẽ ứng với 2 giai đoạn trong sự phát triển về thể chất lẫn trí tuệ của con người.

Nói qua một chút về tác giả của quyển sách là cô Lưu Vệ Hoa, cô là một người có chí cầu tiến và trình độ học vấn cao, nghề nghiệp của cô là biên kịch. Còn cha dượng của Lưu Diệc Đình cũng không kém cạnh, tuy không được miêu tả kỹ nhưng qua những lời văn trong sách thì có thể thấy chú cũng là một người ưu tú, “xuất thân từ gia đình có truyền thống văn hoá giáo dục”.

Như đã giới thiệu ở những đoạn đầu, đây sẽ là bài cảm nhận về 5 chương đầu tiên của quyển sách. 5 chương này kể lại quá trình 2 vợ chồng cô Lưu Vệ Hoa dạy dỗ con gái từ khi cô bé 0 tuổi đến giai đoạn tiểu học.

Cảm nhận đầu tiên thì cô Lưu Vệ Hoa đúng là một người mẹ giàu tính hi sinh. Vì lý tưởng và phương pháp dạy con toàn diện mà từ bỏ chương trình học mà cô yêu thích. Điều tôi cảm thấy ngưỡng mộ đó là cả gia đình nhà cô đều đồng lòng về cách dạy Đình Đình. Ví dụ như  khi ông bà, cha mẹ nói chuyện với bé, thì chỉ dạy bé những từ tượng hình rõ ràng, không dạy những từ láy vô nghĩa. Ngay từ khi còn là trẻ sơ sinh, người mẹ đã trò chuyện rất nhiều với con mình, chính việc kiên trì trò chuyện như vậy đã bổ sung vốn từ vựng cho con khi con mới 15 ngày tuổi, thậm chí khi cô đi công tác xa vẫn ghi âm lại những câu chuyện để bà ngoại bật cho bé nghe. Việc làm này giúp hình thành khả năng ngôn ngữ sớm ở trẻ.

Khi bé Đình Đình bước vào giai đoạn từ 3 đến 6 tuổi, người mẹ bắt đầu tập trung phát triển trí lực cho bé. Tuy còn nhỏ nhưng em đã được tiếp xúc với các tác phẩm văn học kinh điển như Hồng Lâu Mộng và được mẹ dắt xem kinh kịch. Ngoài các thể loại tiểu thuyết, Đình Đình còn được tiếp xúc với thơ thất ngôn tứ tuyệt. Từ đó ở cô bé Diệc Đình hình thành nên “hứng thú thẩm mỹ”.

Dấu mốc trong cuộc sống gia đình của cô Lưu Vệ Hoa đó chính là sự ly hôn. Không như nhiều bậc phụ huynh khác, cô không úp mở về vấn đề này hay né tránh nó, mà cô thẳng thắn nói với Diệc Đình, may mắn là với trí óc trẻ thơ, Đình Đình không có vẻ gì đau khổ lắm và mọi chuyện trôi qua trong êm đẹp.

Trong sách thì còn rất nhiều những chi tiết khác trong quá trình dạy Đình Đình, nhưng tôi thích nhất là cách cô Lưu Vệ Hoa rèn cho con thói quen viết nhật ký. Cô bé thường viết cảm nhận về một quyển sách sau khi đọc xong, tôi nghĩ điều này rất có ích để cô đọng lại những điều cần nhớ và xem lại bản thân đã học được những gì.

Thêm 1 điểm tôi thích ở cách dạy con của cô Hoa đó là sự nghiêm khắc dành cho trẻ, có nhiều người sẽ bảo như vậy là ích kỷ, nhưng nếu nuông chiều con cái thì khi lớn lên con sẽ không có tính kỷ luật. Điều này nhắc tôi nhớ đến mẹ tôi, khi tôi còn nhỏ, lúc tôi đòi mua đồ chơi ở chợ, mẹ tôi rất đanh thép bảo là: “Con đừng có đòi, cái nào mẹ thấy được sẽ mua, còn không là không.” Thế là tôi không đòi nữa và cũng không có cách nào ăn vạ.

em phai den harvard1

Tuy nhiên, có 1 quan điểm tôi không đồng ý với tác giả cuốn sách cũng chính là cô Lưu Vệ Hoa, đó là cô cho rằng đọc truyện tranh là độc hại đối với trẻ và ảnh hưởng về mặt ngôn ngữ. Đối với một người đọc truyện tranh từ nhỏ như tôi thì tôi thấy mọi thứ vẫn bình thường, tôi vẫn luyện văn như các bạn khác và tôi thấy thậm chí truyện tranh cũng khuyến khích trí tưởng tượng và suy luận không kém gì truyện chữ. Nếu xét về mặt độc hại thì phải nói đến việc đọc đến “nghiện” và lún sâu vào thế giới truyện tranh, bỏ dỡ chuyện học hành thì mới đúng là tác hại lớn.

Suy cho cùng mỗi một người mẹ sẽ có cách dạy con khác nhau, phù hợp trình độ học vấn của gia đình, văn hoá của nơi họ sinh sống. Đọc quyển sách tôi cũng rút ra một số điều về việc nuôi dạy một đứa trẻ khi còn là trẻ sơ sinh và chọn lọc lại những gì phù hợp với văn hoá của người Việt Nam để trao đổi với chị tôi, cùng nhau dạy đứa cháu mới chào đời.

Tạm kết phần đầu tiên ở đây, tôi sẽ quay trở lại với phần tiếp theo của quyển sách “Em phải đến Harvard học kinh tế”, các bạn nhớ đón đọc nhé!

 

Advertisements

count) bình luận »

  1. Review sách là một cách hay để khuyến khích mọi người cùng phát triển văn hóa đọc.

    Bài này bạn viết khá tốt, cố gắng phát huy nhé.

    Mình chỉ xin góp 02 ý nho nhỏ: (i) Tham khảo thêm càng nhiều phong cách review sách của mấy người thành công xem có gì áp dụng được không; (ii) Các đoạn văn trong bài thì có lẽ để canh đều 2 bên thì có lẽ dễ đọc hơn ha.

    Nếu có thời gian, hi vọng bạn dần review bộ sách của Nguyễn Hiến Lê. Rất có ý nghĩa với thế hệ trẻ.

    Chúc vui 🙂

    Liked by 1 person

    • Sáng nay mở blog lên thấy được dòng bình luận của bạn, mình thấy rất vui. Mình cảm ơn bạn nhiều lắm nha. Do thói quen làm gì cũng vội nên mình ko nghĩ tới việc canh lề, nhờ bạn góp ý mình sẽ khắc phục ^^
      Mình rất thích được gợi ý sách, lúc mới đọc đến tên tác giả Nguyễn Hiến Lê mà bạn giới thiệu, mình rất thắc mắc và muốn biết ông là ai. Không ngờ mình cũng đang có sẵn 2 quyển sách mà ông dịch là “Quẳng gánh lo đi và vui sống” và “Đắc nhân tâm”. Mình sẽ tìm đọc thêm 1 số tác phẩm khác của ông trong tương lai 😀
      Have a nice day nha!

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.