Nhật ký theo chân chị đi sinh em bé

Mục đích tôi viết ra bài này vì tôi sợ tôi sẽ quên. Tôi muốn lưu giữ làm kỷ niệm cho cháu tôi và cho nó biết mẹ nó, dì nó và bà ngoại nó đã yêu thương nó đến mức nào ^^

Thương tặng Noel và chị!

pig

Hình lấy từ pixabay còn chữ tự viết tay mà viết bằng máy nên hơi xấu nha chị, thông cảm =)))

Ngày 25/12/2018 – ngày chị phát hiện có thai, tôi lúc đó đang lướt Facebook ở 1 quán cafe ở Cần Thơ và phát hiện tin vui này từ bức hình của anh rể. Tôi đã bật khóc ngay tại quán, giây phút đó là lúc tôi không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Tôi vừa vui vừa lo, bởi vì trong mắt tôi:

“Chị vẫn là chị tôi, vẫn là người chị cùng tôi nói những chuyện xàm xí nhất trên đời và cùng tôi làm những chuyện khùng điên nhất. Ấy vậy mà chị tôi sắp làm mẹ rồi, một khái niệm mới mẻ và lạ lẫm.”

Và rồi chị tôi cũng bắt tay vào “lớp học làm mẹ”, chị tìm hiểu nhiều tài liệu trên mạng, đọc thêm nhiều sách, ăn khoẻ hơn và bụng cũng ngày một to hơn (nhưng chị vẫn chơi game đều đặn). Còn tôi thì học làm dì, tôi cũng tìm hiểu về thai kỳ, và mua hẳn một cuốn sách tên là “Em phải đến Harvard học kinh tế” (sau này tôi sẽ review cho các bạn) để chuẩn bị dạy cháu, tôi háo hức lắm. Còn mẹ tôi thì khỏi phải nói, bà đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp chất dinh dưỡng cho cháu tôi – hay nói đơn giản là bà phụ trách nấu các món ăn hàng ngày cho chị. Mẹ luôn cầu cho chị bình an và em bé khoẻ mạnh.

Sau một thời gian chờ đợi, mong ngóng, ngày chị sắp sanh em bé cũng đến, tôi bắt chuyến xe sớm vào sáng thứ bảy ngày 24/8/2019 để về nhà. Ngày hôm ấy chị tôi có dấu hiệu đau bụng và đi khám ở bệnh viện lớn vào lúc khoảng 4h30 phút sáng, nhưng chỉ đau nhẹ nên bệnh viện cho về. Thấy chị về nhà nhưng bụng vẫn đau ngầm ngầm, tôi và mẹ đứng ngồi không yên. Tôi sợ lắm, vì tôi đã đọc nhiều bài báo nói về việc y tế can thiệp chậm trễ sẽ ảnh hưởng đến bé và mẹ. Bụng chị thì rất to, tôi có linh cảm chị sẽ phải đẻ mổ.

Tối hôm đó, tôi và mẹ ngủ không được, tôi đã nhắn tin hỏi chị xem em bé còn đạp không, tôi thật sự hồi hộp và chị nói là vẫn còn. Đến khuya, tôi chợp mắt được một chút, khi tỉnh dậy thì cũng tầm khoảng 4h30 phút sáng ngày 25/08/2019. Tôi thấy hai vợ chồng chị soạn đồ ra bệnh viện. Lúc đó tôi và mẹ đều tỉnh giấc. Tôi nghĩ chắc đã đến lúc rồi, tôi mong Noel hôm nay sẽ chào đời cho chị tôi nhẹ người, khoẻ cả mẹ lẫn con.

Sau khi vợ chồng chị đi được khoảng 30 phút, tôi và mẹ do nóng lòng nên cũng soạn đồ đi sanh đem ra bệnh viện. Đến nơi thì thấy chị đang nằm trên một chiếc ghế bố và vẫn chưa được nhập viện. Chị đau mà mồ hôi chảy nhiều. Tôi nghe theo lời mẹ chạy đi mua đồ ăn sáng và nước trà cho chị, chị không ăn mà chỉ uống nước. Tôi và mẹ đều cảm thấy rất “rầu” vì sợ chị không ăn sẽ không có sức để sinh.

Trời sáng rồi, đã 7 giờ rồi mà chị vẫn chưa được vào khám, thật sự lo lắng quá, chị thì ngày càng đau thêm, khoảng 8h30 thì chị được vào khám. Nhưng lúc này mới là bước ngoặc, vì thấy chị tôi đau quá mẹ tôi đã gọi hỏi ý kiến mợ tôi (là Bác sỹ). Mợ nói phải chuyển viện gấp, không được chậm trễ nữa. Trong khi chị vào khám thì tôi đã gọi taxi và sẵn sàng cho mọi tình huống. Sau khi khám xong, vì đã quá đau rồi nên chị không còn biết gì nữa, tôi và mẹ quyết định chuyển viện gấp cho chị. Tôi cảm thấy đó là một quyết định sáng suốt nhất đời mình.

Chúng tôi đã chuyển sang một bệnh viện tư nhân ở Châu Đốc. Xe vừa tới bệnh viện, tôi theo sát túc trực bên chị làm thủ tục, mẹ tôi thì già rồi, mẹ lo cho chị xanh cả mặt và mẹ chỉ còn biết ngồi đợi. Tôi chạy chỗ này chỗ kia để xem chị cần gì thì đi lấy, tôi chỉ yên tâm 1 phần khi chị nằm trên giường để đo nhịp tim. Tôi luôn hỏi chừng chừng xem em bé còn đạp không. Rất may là y ta vẫn rất khoẻ.

Ơn trời, mợ tôi đã lên tới bệnh viện, cùng lúc đó chị tôi cũng nhận được quyết định mổ từ bác sỹ. Tôi thầm thở phào, cuộc đời tôi như nở hoa, tim tôi chưa bao giờ đập mạnh hơn giờ phút này. Tốt rồi, được cứu rồi, sẽ không sao nữa rồi – Tôi đã nghĩ vậy đấy.

Chín giờ rưỡi hơn, sau khi làm xong các xét nghiệm, chị được đẩy vào phòng mổ và….

Đương nhiên là em bé chào đời khoẻ mạnh và cũng khóc rất to. Ca mổ thành công tốt đẹp, chị bây giờ chỉ cần hồi sức là sẽ được ra phòng nằm.

Ôi trời ơi không còn gì vui hơn, hạnh phúc hơn khi được gặp mặt em bé – người mà tôi và mẹ mong ngóng bấy lâu. Y ta sao mà đáng yêu đến thế, nhìn y ta có nét giống chị lắm!  Vậy đó, một ngày đi sinh đầy vất vả nhưng bình an đã đến với gia đình mình, thật sự không mong gì hơn khi thấy chị và em bé đều mạnh khoẻ.

Trung thu năm nay sẽ vui lắm đây vì đây là Trung thu đầu tiên có Noel với gia đình mình!

Cần Thơ, 04/09/2019

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.