Cuối tuần bạn thường làm gì?

2 ngày cuối tuần này, tôi đã dành trọn thời gian cho quyển sách Cà phê cùng Tony của tác giả Tony Buổi Sáng. Quyển sách được chị tôi mua từ hồi năm ngoái, tôi đã thấy nó chễm chệ trên bàn và bị phủ một lớp bụi mỏng, và hôm qua tôi quyết định sẽ đọc nó, trước khi lớp bụi quá dày (đùa chút thôi). Thật ra, tôi đang cố gắng đọc hết số sách có ở nhà trước khi rước thêm vài quyển mới. Và dạo gần đây tôi đang quan tâm đến các quyển sách dành cho các bạn trẻ như tôi, có lẽ vì nó phù hợp hoàn cảnh nên đọc dễ ngấm hơn. Nhìn chung, tôi thấy Cà phê cùng Tony là một lựa chọn đúng đắn ở thời điểm này.

B1

Tóm tắt một chút nhé, đây là một quyển sách tập hợp nhiều mẩu chuyện ngắn được chia làm 2 phần: phần một là “Chuyện của Tony” và phần hai là “Tony và các bạn trẻ”. Mỗi một câu chuyện ngắn truyền tải một thông điệp riêng, phần một mang sắc màu kinh doanh, trải nghiệm của tác giả phần lớn là ở nước ngoài. Phần hai cũng là trải nghiệm hay nói đúng hơn là kinh nghiệm của tác giả về những kỹ năng mà những bạn trẻ cần có. Lời văn của tác giả rất dí dỏm, hiện đại và gần gũi vì tác giả là dân miền Tây và “tui cũng dậy”. Mà chắc vì quá gần gũi nên tôi đã hoàn thành quyển sách này “khá lẹ”, tôi đọc trong vỏn vẹn 2 ngày, ngày đầu tôi dành 4 tiếng và ngày thứ hai tôi dành 2 tiếng.

20190505_173941

Khi đọc xong quyển sách, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, đó là cái cảm giác mà chắc hẳn mọt sách nào cũng hiểu, kiểu như là “mừng vì đã đạt được một cột mốc” trong hành trình đọc sách. Riêng quyển này tôi còn có một cảm giác rất vui, tôi cảm thấy như tôi vừa có một cuộc trò chuyện đầy thú vị với một “tiền bối” dày dạn kinh nghiệm. Ở phần một, tôi thích nhất câu chuyện “Đời cua đời cáy” bởi vì nó giải đáp cho tôi biết tại sao ở phương Tây, người ta không có câu nói “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, bởi vì họ giàu đến mấy chục đời, một câu chuyện sâu sắc mà giúp tôi nhận ra sự cần thiết của việc cho đi trong cuộc sống này. Còn ở phần hai, tôi không thích nhất câu chuyện nào bởi vì tôi hoàn toàn đồng tình với tác giả về những kỹ năng mà giới trẻ hiện nay còn thiếu, ngay cả bản thân tôi cũng vậy. Nhất là ở những điểm như thiếu tinh tế, cách ăn nói và dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội.

Tôi sẽ trích ra một số đoạn mà tôi cảm thấy đúng với mình, để tự nhìn nhận và sửa nó từ từ. Dượng Tony có viết ở bài “Chuyện chửi”, “…đừng vào các trang mạng mà có mấy bài viết chửi bới này nọ nhé…mình đang tiếp nhận “văn hoá chửi” ấy”, đọc đoạn này tôi thấy thấm dễ sợ, vì tôi là người thường xuyên túc trực ở các fanpage lớn trên Facebook để nghe người ta … chửi qua chửi lại. Điều tồi tệ là tôi lại lấy việc đó làm việc giải trí hằng ngày, tích luỹ lâu dần, ngôn từ nói ra cũng có chút ảnh hưởng. “Vấn đề là sau khi chửi bới có giải quyết được vấn đề không. Rõ ràng là không.” Câu văn của dượng như một đòn đánh thẳng vào tâm trí tôi, tôi là một netizen hay “hóng biến”, biến càng căng càng nhiều like tôi càng theo dõi và cảm thấy hả dạ khi kẻ ác bị chửi. Nhưng rốt cuộc, quả như lời dượng nói, chỉ là một cảm xúc phù phiếm và mọi chuyện đã rồi, chẳng có gì thay đổi được cả.

Hay như ở mẫu chuyện “Cây tăm và cục thịt”, “…mình vô phải quan sát coi trật tự của nó thế nào, sử dụng xong, trả lại nguyên trạng… Họ rất khó chịu khi mình bày ra mà không dọn dẹp.”, đọc đoạn này tôi lại nhớ đến những lần cẩu thả của mình ở nhà, ăn uống xong toàn đợi người khác dọn, hay lần đi Singapore thực tập, sống trong nhà chung, bị sếp nhắc nhở về việc sử dụng bếp của chủ nhà. Đọc sách rồi mới thấy, đó là điều lịch sử tối thiểu mà chúng ta cần phải có khi đến nơi khác ở, bất kể là bạn đã bỏ tiền ra để thuê nó.

Trong sách còn nhiều vấn đề khác ngoài 2 vấn đề mà tôi đề cập ở trên, và tôi thấy tất cả đều hữu ích, Việt Nam đã hội nhập, các nước mang văn hoá đến Việt Nam thì nhiều lắm, rồi mình biết lọc cái nào bỏ cái nào, may là sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi đã ngộ ra chút ít. Tôi cảm thấy may mắn vì dượng Tony đã viết nó, vì tôi nghĩ dượng là một người có kinh nghiệm, đã trải qua rồi nên những gì dượng viết nó là cái cốt lõi, tôi cũng sẽ tiết kiệm được thời gian để biết mình cần học và chỉnh sửa cái gì.

Các mẫu chuyện của dượng đều có cái thú vị riêng, duy chỉ có một bài có tên là “Coi mắt” tôi không đọc hết, tôi không hiểu sao mình không có hứng thú với câu chuyện này nên tôi chỉ đọc lướt. Nhìn chung, Cà phê cùng Tony là một quyển sách mà ở đó tôi có thể thấy rõ các thói xấu của mình và cách làm sao để sửa nó. Theo quan điểm của tôi thì những ai đang “rảnh rỗi” thì hãy đọc nó hoặc các bạn đang làm start up cũng nên đọc, vì biết đâu những mẫu chuyện nhỏ nhưng lại có thể truyền cảm hứng đến một ước mơ lớn.


Tag: Review sách hay, review sách Cà phê cùng Tony, sách hay cho giới trẻ

Advertisements
Posted by:gocnhamy

I am a marketer and designer also. I create content and design marketing materials at the same time. I use blog to share my knowledge with people who like study like me. I hope my tips will help you get better with your study.

2 replies on “[Cảm nhận] Cà phê cùng Tony – Tác giả Tony Buổi Sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.