U23 Việt Nam – Thắng không kiêu, bại không nản

U23 Việt Nam – Thắng không kiêu, bại không nản

L3

Hôm nay, tôi cũng như hàng triệu người dân Việt Nam khác, đã cùng chờ đón trận chung kết giữa Việt Nam và Uzbekistan vào lúc 3h chiều ngày 27/01/2018. Tôi rất hồi hộp và mong chờ giây phút được chứng kiến các cầu thủ của đất nước chúng tôi chiến đấu hết mình vì màu cờ sắc áo.

Trước giờ bóng lăn, không khí tại hội trường Rùa trường Đại học Cần Thơ vô cùng náo nhiệt, sức trẻ và tinh thần tự tôn dân tộc khiến nơi này nóng hơn bao giờ hết, chúng tôi như hòa cùng một khối, lúc ấy trong tâm trí tôi và có lẽ là của cả những bạn sinh viên khác chỉ vọn vẹn 1 câu: “Tôi là người Việt Nam.” Chúng tôi cười với nhau, háo hức và đếm từng giây từng phút cho đến lúc bắt đầu trận đấu.

Khi các cầu thủ bước vào sân ổn định đội hình, lá cờ Việt Nam được căn gọn gàng, toàn thể sinh viên chúng tôi tự giác đứng dậy, chẳng ai bảo ai, tự sửa soạn quần áo của mình. Chúng tôi cùng kề bên nhau và kề bên các cầu thủ U23 Việt Nam để cất tiếng hát, hát vang bài hát quốc ca của Tổ Quốc. Thật không gì diễn tả được giây phút ấy, giọng ca hòa một, hùng hồn và tự tin đến lạ.

Trận đấu đã bắt đầu, tuyết trắng xóa, các cầu thủ của chúng tôi trong trang phục đỏ thắm, nổi bật giữa nền tuyết. Ai trong lòng cũng xót, vì từ trước đến nay, chúng tôi chỉ quen với nắng, chính tôi, từ bé đến lớn cũng chỉ thấy tuyết qua phim. Thật khó để tưởng tượng các cầu thủ đã chịu đựng và cố gắng đến nhường nào. Những chiếc mũi đỏ ửng và đôi môi tím tái lại, nhưng đôi chân vẫn chạy, tinh thần dân tộc vẫn kết nối. Đối thủ đã ghi bàn trước, chúng tôi hụt hẫng nhưng vẫn tin vào các chàng trai u23 và rồi một bàn thắng tuyệt đẹp, ngay cả mơ cũng không thể tưởng tượng đã xuất hiện. Chúng tôi nhảy cẩng lên, sung sướng và tràn đầy hi vọng.

Nhưng trong bóng đá, quả thật có những thứ không thể nào đoán trước được, các chàng trai của chúng tôi đã bị thủng lưới vào những giây phút cuối cùng của trận. Lúc ấy, cả hội trường như chết lặng, tôi đã cầu nguyện sẽ có 1 phép màu xảy ra nhưng thời gian khốc liệt của trận đấu đã không cho phép. Chúng tôi đã thua. Cả hội trường lũ lượt ra về và chúng tôi vẫn giữ im lặng, một nỗi tiếc nuối tràn ngập trên những gương mặt người xem. Nhưng chúng tôi không trách.

Chúng tôi tự bảo mình vì các chàng trai đã chịu đựng và cố gắng hết mình nên họ không có gì để chê trách cả. Tốt lắm các cầu thủ của chúng tôi. Ngày mai các bạn về với Tổ Quốc, ai trong chúng tôi cũng hân hoan.

Trận chung kết đã dạy cho tôi và các bạn sinh viên lòng tự hào dân tộc và một bài học đắt giá về cơ hội cũng như cách chấp nhận sự thật. Sự thật dù có cay đắng nhưng trước hết là phải chấp nhận nó để đứng dậy và bước tiếp. Tương lai còn dài. Xin gửi đến U23 Việt Nam: “Thắng không kiêu, bại không nản.”

Viết cho những ngày tuổi trẻ

Trận cầu lịch sử

Trúc My

10:52pm, ngày 27/01/2018

 

 

Advertisements

count) bình luận »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.